Chúa Nhật 17 Thường Niên Năm A – Của Tìm Người

26/07/2026

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu 13, 44-46 {hoặc 44-52}.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: “Nước trời giống như kho tàng chôn giấu trong ruộng, người kia tìm được, vội chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng ấy. Nước trời cũng giống như người buôn nọ đi tìm ngọc quý. Tìm được một viên ngọc quý, anh về bán mọi của cải mà mua viên ngọc ấy.

{“Nước trời lại giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá. Lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa chọn: cá tốt thì bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài. Trong ngày tận thế cũng vậy: các thiên thần sẽ đến mà tách biệt kẻ dữ ra khỏi người lành, rồi ném những kẻ dữ vào lò lửa, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng. Các ngươi có hiểu những điều đó không?” Họ thưa rằng: “Có”.

Người liền bảo họ: “Bởi thế, những thầy thông giáo am tường về Nước trời cũng giống như chủ nhà kia, hay lợi dụng những cái mới, cũ trong kho mình”.}

“Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng”.

“Vấn đề không phải là: ‘Làm sao tôi tìm được Thiên Chúa?’, nhưng là: ‘Làm sao để tôi được Thiên Chúa tìm thấy?’” – Henri Nouwen.

Kính thưa Anh Chị em,

Chúng ta vẫn thường nghĩ người tìm của. Tin Mừng hôm nay mở ra một nghịch lý lớn hơn: nhiều khi của lại tìm người. Đó là câu chuyện ‘của tìm người’.

Có một sự tương phản rất đẹp trong hai dụ ngôn. Người thương gia dành cả đời để tìm viên ngọc quý; cuối cùng, ông gặp được. Người nông dân không hề đi tìm kho báu; kho báu lại bất ngờ được tìm thấy trên chính thửa ruộng ông thuê tậu. Một người gặp điều hằng mong, người kia gặp điều không hề ngờ. Hai con đường trái ngược, nhưng gặp nhau ở một điểm: người gặp của, của gặp người. Đó là cách Thiên Chúa đến với con người: có người miệt mài kiếm tìm Ngài, lại có người bất ngờ được Ngài tìm thấy. Có những cuộc gặp chỉ khi nhìn lại, chúng ta mới biết mình không phải người đến trước.

Điều gì xảy ra khi của gặp người? Tin Mừng trả lời bằng một chi tiết tinh tế. Bản Hy Lạp viết apo tēs charas autou – “vì niềm vui của mình”. Niềm vui ấy có trước mọi quyết định. Người nông dân bán tất cả những gì mình có để mua thửa ruộng, nhưng không phải vì thửa ruộng, mà vì kho báu đã thuộc về chân trời đời ông. Người thương gia cũng vậy. Anh bán tất cả những gì anh có không phải để đổi lấy viên ngọc, nhưng vì đã gặp được viên ngọc anh tìm kiếm suốt đời – đáng để đánh đổi mọi sự. Niềm vui không phải là phần thưởng của sự từ bỏ; niềm vui làm cho sự từ bỏ trở nên thanh thản.

Thế nhưng, không phải mọi kho báu đều đáng để bán tất cả. Chỉ điều tuyệt đối xứng với một quyết định tuyệt đối. Salômôn không xin trường thọ, giàu sang hay chiến thắng, nhưng xin “một tâm hồn biết lắng nghe” – bài đọc một. Cũng vì thế, tác giả Thánh Vịnh mới thốt lên: “Luật pháp Ngài, lạy Chúa, con yêu chuộng dường bao!”. Phaolô còn đi xa hơn: kho báu ấy không chỉ thay đổi điều chúng ta có, mà còn biến đổi chính con người chúng ta để “nên đồng hình đồng dạng” với Con Thiên Chúa – bài đọc hai. Chỉ khi gặp được Đấng tuyệt đối, mọi giá trị khác mới rơi đúng vào vị trí khiêm nhường của nó.

Với chúng ta, bi kịch của một đời người không phải là không gặp kho báu, nhưng gặp kho báu mà không nhận ra. Có những điều chúng ta theo đuổi; lại có những điều lặng lẽ đi ngang cuộc đời. Điều đáng tiếc nhất không phải là đánh mất một kho báu, nhưng là không hề biết mình đã từng gặp nó.

Anh Chị em,

Kho báu ấy có một khuôn mặt: Đức Kitô. Trước mọi cuộc kiếm tìm của con người, luôn có một cuộc kiếm tìm của Thiên Chúa. Phaolô không nói: “Tôi đã nắm được Đức Kitô!”, nhưng: “Đức Kitô Giêsu đã chiếm lấy tôi!”. Đức tin khởi đi từ giây phút con người nhận ra mình đã được yêu, được gọi và được tìm thấy. Đó chính là nghịch lý của việc ‘của tìm người’. “Đừng nghĩ rằng bạn có thể dẫn đường cho tình yêu; chính tình yêu, nếu thấy bạn xứng đáng, sẽ dẫn đường cho bạn!” – Kahlil Gibran.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho con biết nhanh nhẹn để nhận ra, biết trân quý để giữ lấy, và đừng bao giờ vì một phút ơ hờ mà vuột mất Chúa!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế