Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu 14, 1-12.
Khi ấy quận vương Hêrôđê nghe danh tiếng Chúa Giêsu, thì nói với những kẻ hầu cận rằng: “Người này là Gioan Tẩy Giả, ông từ cõi chết sống lại, nên mới làm được các phép lạ như vậy”. Tại vì Hêrôđia vợ của anh mình mà vua Hêrôđê đã bắt trói Gioan tống ngục, bởi Gioan đã nói với vua rằng: “Nhà vua không được lấy bà ấy làm vợ”. Vua muốn giết Gioan, nhưng lại sợ dân chúng, vì họ coi Gioan như một tiên tri. Nhân ngày sinh nhật của Hêrôđê, con gái Hêrôđia nhảy múa trước mặt mọi người, và đã làm cho Hêrôđê vui thích. Bởi đấy vua thề hứa sẽ ban cho nó bất cứ điều gì nó xin. Ðược mẹ nó dặn trước, nên nó nói: “Xin vua đặt đầu Gioan Tẩy Giả trên đĩa này cho con”. Vua lo buồn, nhưng vì đã trót thề rồi, và vì các người đang dự tiệc, nên đã truyền làm như vậy. Ông sai người đi chặt đầu Gioan trong ngục, và để đầu Gioan trên đĩa đem trao cho cô gái, và nó đem cho mẹ nó. Các môn đồ của Gioan đến lấy xác thầy và chôn cất, rồi đi báo tin cho Chúa Giêsu.

“Đó chính là ông Gioan Tẩy Giả; ông đã từ cõi chết trỗi dậy!”.
“Họ có thể giết tôi, nhưng họ không thể giết được những ý tưởng của tôi. Họ có thể nghiền nát thân xác tôi, nhưng không thể nghiền nát tinh thần tôi!” – Bhagat Singh.
Kính thưa Anh Chị em,
Người ta có thể giết sứ giả, nhưng không thể giết sứ điệp; có thể lấy đi một cái đầu, nhưng không thể lấy đi một lời thật. Tin Mừng hôm nay kể câu chuyện về một người ‘mất đầu – không mất lời’.
“Đó chính là ông Gioan Tẩy Giả; ông đã từ cõi chết trỗi dậy”. Bản Hy Lạp viết ēgerthē – “trỗi dậy”. Matthêu sẽ dùng động từ này để loan báo biến cố Phục Sinh. Hêrôđê tưởng Gioan đã trỗi dậy, nhưng điều thật sự trỗi dậy không là người nói, mà là sự thật người ấy đã nói. Lương tâm vua không thể chôn vùi tiếng nói ấy. Ngôn sứ có thể ngã xuống, nhưng Lời Thiên Chúa vẫn đứng vững và tiếp tục cất tiếng qua những ngôn sứ khác. “Lời chân lý mang trong mình chính uy quyền của nó!” – Justin Martyr.
Sự thật ấy mang một nghịch lý: càng bị khước từ, lời càng bộc lộ sức sống; càng bị bịt miệng, lời càng vang xa. Người ta có thể dập tắt tiếng nói của người được sai đi, nhưng không thể xoá bỏ sự thật người ấy đã loan báo. Quyền lực có thể buộc một chứng nhân im tiếng, nhưng không thể làm cho Lời Thiên Chúa câm lặng. Bởi lẽ, Lời không sống nhờ sức mạnh của người loan báo, nhưng nhờ quyền năng của Đấng đã phán dạy. Vì thế, khi một chứng nhân ngã xuống, Ngài sẽ chọn một người khác để trao Lời.
Gioan mất đầu không là một biến cố cá biệt. Trước Gioan, Giêrêmia cũng bị kết án vì đã nói nhân danh Thiên Chúa: “Các người cứ xử với tôi thế nào như các người coi là tốt đẹp và chính đáng!” – bài đọc một. Bởi thế, Thánh Vịnh đáp ca mới cất lên: “Lạy Chúa, xin đáp lại, vì ơn cả nghĩa dày!”. Thế gian đáp lại chứng nhân bằng bản án; Thiên Chúa đáp lại họ bằng tín nghĩa. Đời sống của người môn đệ trung kiên chính là bằng chứng hùng hồn rằng gươm giáo hay bạo lực chưa bao giờ thắng nổi Ngôi Lời.
Phần chúng ta, điều đáng sợ không phải là thế gian khước từ Tin Mừng, nhưng là tâm hồn chúng ta không còn là nơi Lời cư ngụ. Bởi lẽ, điều làm cho Lời tiếp tục sống không phải là lời nói, nhưng là sự vâng phục của một con người. Chính ở đó, mỗi Kitô hữu được mời gọi trở thành nơi Lời dựng lều.
Anh Chị em,
Đức Kitô không chỉ mang Lời cho thế gian; Ngài là Ngôi Lời. Điều Thiên Chúa nói sau cùng với nhân loại không còn là một giáo huấn, nhưng là một Con Người. Thập giá là nơi Ngôi Lời bị khước từ; Phục Sinh là nơi Ngôi Lời cất tiếng sau hết. Kết hợp với Đức Kitô là để đời mình trở thành tiếng nói của Ngài giữa thế gian. Vì thế, nơi Đức Kitô, ‘mất đầu – không mất lời’ không còn là một bi kịch, nhưng là tiếng nói sau cùng của một tình yêu mạnh hơn sự chết.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin cho lòng con đủ thinh lặng để thấm nhuần Lời; đủ trung tín để gìn giữ Lời; và đủ yêu mến để đời con trở thành chứng nhân!”, Amen.
Lm. Minh Anh TGP. Huế