Thứ Năm Tuần Thánh: Chưa đến cùng, chưa chung phần

02/04/2026

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an 13, 1-15.

Trước ngày Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu biết đã đến giờ Mình phải bỏ thế gian mà về cùng Chúa Cha, Người vốn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn đang ở thế gian, thì đã yêu thương họ đến cùng. Sau bữa ăn tối, ma quỷ gieo vào lòng Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, con Si-môn, ý định nộp Người. Người biết rằng Chúa Cha đã trao phó mọi sự trong tay mình, và vì Người bởi Thiên Chúa mà đến và sẽ trở về cùng Thiên Chúa. Người chỗi dậy, cởi áo, lấy khăn thắt lưng, rồi đổ nước vào chậu; Người liền rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau. Vậy Người đến chỗ Si-môn Phê-rô, ông này thưa Người rằng: “Lạy Thầy, Thầy định rửa chân cho con ư?” Chúa Giê-su đáp: “Việc Thầy làm bây giờ con chưa hiểu, nhưng sau sẽ hiểu”. Phê-rô thưa lại: “Không đời nào Thầy sẽ rửa chân cho con”. Chúa Giê-su bảo: “Nếu Thầy không rửa chân cho con, con sẽ không được dự phần với Thầy”. Phê-rô liền thưa: “Vậy xin Thầy hãy rửa không những chân con, mà cả tay và đầu nữa”. Chúa Giê-su nói: “Kẻ mới tắm rồi chỉ cần rửa chân, vì cả mình đã sạch. Tuy các con đã sạch, nhưng không phải hết thảy đâu”. Vì Người biết ai sẽ nộp Người nên mới nói: “Không phải tất cả các con đều sạch đâu”.

Sau khi đã rửa chân cho các ông, Người mặc áo lại, và khi đã trở về chỗ cũ, Người nói: “Các con có hiểu biết việc Thầy vừa làm cho các con chăng? Các con gọi Ta là Thầy và là Chúa thì phải lắm, vì đúng thật Thầy như vậy. Vậy nếu Ta là Chúa và là Thầy mà còn rửa chân cho các con, thì các con cũng phải rửa chân cho nhau. Vì Thầy đã làm gương cho các con để các con cũng bắt chước mà làm như Thầy đã làm cho các con”.

“Người yêu thương họ đến cùng!”.

“Chỉ có tình yêu mới đáng tin!” – Von Balthasar.

Kính thưa Anh Chị em,

“Người yêu thương họ đến cùng!”. Nhưng Lời Chúa hôm nay cho thấy: nếu tình yêu không được đón nhận trọn vẹn, hiệp thông cũng không trọn vẹn – ‘chưa đến cùng, chưa chung phần!’.

Một chi tiết kín đáo mà là chìa khoá. Trước khi cúi xuống, Chúa Giêsu biết giờ của mình đã đến – “giờ bỏ thế gian mà về với Chúa Cha”. Chính trong ý thức trọn vẹn ấy, Ngài cởi áo và rửa chân cho các môn đệ. Không phải vì quên mình là ai, nhưng vì biết rõ mình là ai. “Đến cùng” – eis telos – không phải là lúc kết thúc, nhưng là mức độ: tình yêu đạt tới trọn vẹn khi dám đi xuống, chạm đến điều thấp nhất nơi con người. Với chúng ta, khi yêu mà phải chạm tới điều thấp nhất, chúng ta thường chùn bước. “Nơi nào không có tình yêu, hãy đặt vào đó tình yêu, và bạn sẽ kéo tình yêu ra!” – Gioan Thánh Giá.

“Thầy mà lại rửa chân cho con sao?”. Một chút khựng lại rất thật của Phêrô khi Thiên Chúa bước xuống quá thấp. Nhưng Chúa Giêsu dứt khoát: “Nếu Thầy không rửa cho anh, anh sẽ chẳng được chung phần với Thầy”. Từ chối được rửa là từ chối hiệp thông. Ở đây, ‘chưa đến cùng, chưa chung phần’. Với chúng ta, điều khó không phải là yêu, nhưng là để mình được yêu đến cùng.

Từ chỗ từ chối, Phêrô chuyển sang thái quá: “Xin cứ rửa… cả tay và đầu con nữa”. Nhưng Chúa Giêsu chặn lại: “Ai đã tắm rồi, thì không cần phải rửa nữa!”. Ân ban không theo cách con người đòi, nhưng theo cách Chúa Kitô trao. Giữa từ chối và chiếm hữu chỉ là một bước rất nhỏ. Và nhiều khi, không phải thiếu thiện chí, nhưng là chúng ta muốn tình yêu theo cách của mình. “Kẻ thù lớn nhất của tình yêu không phải là thù ghét, mà là yêu chính mình!” – Thomas Merton.

Đặt hành động rửa chân trong toàn bộ hành trình của Chúa Giêsu, “đến cùng” đạt đỉnh trên thập giá: “đã hoàn tất”. Điều được diễn tả trong bữa tiệc sẽ hoàn tất trên thập giá. Ở đó, tình yêu đi tới tận cùng của nó: không giữ lại gì – và cũng không để ai đứng ngoài phần của mình. Không ai được đứng ngoài tình yêu đã đi đến cùng. Và nếu còn một nơi nào trong lòng chúng ta chưa được chạm tới, thì chính nơi đó vẫn còn đứng ngoài phần của Ngài.

Anh Chị em,

“Chỉ có tình yêu mới đáng tin!”. Từ Tiệc Ly đến Tiệc Thập Giá, tình yêu của Chúa Kitô thật đáng tin. Ngài không chỉ dạy chúng ta yêu, nhưng dạy chúng ta yêu theo cách cúi xuống và hiến trao đến cùng. Khi dám để Ngài rửa, dám để Ngài yêu theo cách của Ngài, chúng ta mới thực sự hiệp thông với Ngài. Và trong đời sống, điều khó nhất không phải là làm điều lớn lao, nhưng là để một tình yêu rất cụ thể chạm tới đến cùng những chỗ chúng ta còn khép lại – vì lẽ ‘chưa đến cùng, chưa chung phần’. “Điều quan trọng không phải là tầm mức việc ta làm, mà là lượng tình yêu ta đặt vào đó!” – Mẹ Têrêxa.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi con ngại cúi xuống, xin dạy con khiêm hạ; khi con sợ bị chạm tới, xin cho con tin tưởng; khi con đứng bên ngoài hiệp thông, xin đưa con vào ở lại!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế