Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca 1, 57-66. 80.
Khi đến ngày sinh, bà Êlisabeth sinh hạ một con trai. Láng giềng bà con nghe biết Chúa đã tỏ lòng nhân hậu lớn lao đối với bà liền đến chúc mừng bà. Ngày thứ tám, người ta đến làm phép cắt bì cho con trẻ, và họ lấy tên Dacaria của cha nó mà đặt cho nó. Nhưng bà mẹ đáp lại rằng: “Không được, nó sẽ gọi tên là Gioan”. Họ bảo bà rằng: “Không ai trong họ hàng bà có tên đó”. Và họ làm hiệu hỏi cha con trẻ muốn gọi tên gì. Ông xin một tấm bảng và viết: “Tên nó là Gioan”. Và mọi người đều bỡ ngỡ.
Bỗng chốc lưỡi ông mở ra, và ông liền chúc tụng Chúa. Mọi người lân cận đều kinh hãi. Và trên khắp miền núi xứ Giuđêa, người ta loan truyền mọi việc đó. Hết thảy những ai nghe biết đều để bụng nghĩ rằng: “Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào? Vì quả thực, bàn tay Chúa đã ở với nó”. Con trẻ lớn lên, mạnh mẽ trong lòng: nó ở trong hoang địa cho đến ngày tỏ mình ra cùng dân Israel.

“Đứa trẻ này rồi ra sẽ thế nào đây? Và quả thật, có bàn tay Chúa phù hộ em!”.
“Thiên Chúa sử dụng bạn để trở thành một ai đó mà bạn không bao giờ có thể tự mình trở thành!” – Philip C. Brewer.
Kính thưa Anh Chị em,
“Không biết ‘rồi ra sẽ thế nào?’”, đó cũng là điều họ hàng của Zacharia – Êlisabeth tự hỏi về Gioan; và có lẽ, mỗi người cũng từng âm thầm tự hỏi điều ấy về chính mình.
Một em bé chào đời là cách Thiên Chúa nói với thế giới rằng, “Nó sẽ tiếp tục!”. Mỗi sự sống mới là một phóng chiếu của Thiên Chúa đã mang lấy hình hài. Một đôi hiếm muộn ‘mong mỏi’ nó; Thiên Chúa thì ‘khát khao’ nó! Với bất cứ một sinh linh nào, chúng ta đều tin như vậy, phương chi đối với vị Tiền Hô của Con Thiên Chúa! “Gioan” – Yôhanan – nghĩa là “Đức Chúa đã thi ân”. Trước khi Gioan làm bất cứ điều gì cho Đấng Cứu Thế, chính tên của ông đã là một Tin Mừng.
“Rồi ra sẽ thế nào?” là câu hỏi của con người; “Ta muốn nó trở thành ai?” mới là câu hỏi của Thiên Chúa. Chúng ta thường lo về tương lai; Thiên Chúa lại chăm sóc một ơn gọi. Vì thế, “có bàn tay Chúa phù hộ em” không chỉ nói đến sự che chở, nhưng nói đến một bàn tay đang nhào nặn. Điều quan trọng nhất nơi một con người không phải là điều họ sẽ làm, nhưng là con người họ được mời gọi trở nên. “Gioan được thánh hoá từ dạ mẹ!” – Tôma Aquinô; “Gioan đầy Thánh Thần trong lòng mẹ!” – Luca.
Như vậy, Gioan đã có một tên gọi trước khi có một cuộc đời. Được sinh ra đã là một huyền nhiệm; được gọi tên là một ân ban; được sai đi lại là một huyền nhiệm lớn hơn. Isaia xác tín, “Chúa đã gọi tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ!” – bài đọc một. Những lời ấy ứng nghiệm cách sung mãn nơi Chúa Giêsu, cách đặc biệt nơi Gioan và, theo một nghĩa nào đó, nơi mỗi người chúng ta. Phaolô xác nhận, “Để dọn đường cho Người, ông Gioan đã rao giảng” – bài đọc hai. Trước mầu nhiệm được dựng nên và được sai đi ấy, Thánh Vịnh đáp ca cất cao lời tri ân, “Tạ ơn Chúa đã dựng nên con cách lạ lùng!”.
Ân sủng Bí tích Rửa Tội nhắc chúng ta rằng: trước khi thuộc về bất cứ ai, chúng ta đã thuộc về Thiên Chúa; trước khi chọn một con đường, chúng ta đã được Ngài biết đến và sai đi. “Bạn không phải là một sự tình cờ. Bạn được Chúa muốn, được Chúa biết và được Chúa yêu!” – Bênêđictô XVI.
Anh Chị em,
Gioan sinh ra không để người khác dừng lại nơi mình, nhưng để dẫn họ đến với Đức Kitô. Tên Giêsu – Iēsous, trong Hy Lạp – có nghĩa là “Đức Chúa cứu”. Ngài đến không chỉ để cứu chúng ta khỏi tội lỗi, nhưng còn để mặc khải chúng ta là ai trước mặt Thiên Chúa. Chỉ nơi Đức Giêsu, câu hỏi ‘Rồi ra sẽ thế nào?’ của mỗi người mới tìm được câu trả lời sau cùng: chúng ta được dựng nên để được cứu độ, để cộng tác vào công trình cứu độ của Ngài và để nên thánh. “Hãy trở nên con người Chúa muốn bạn trở thành, và bạn sẽ làm bừng cháy cả thế giới!” – Catarina Siêna.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con phụ lòng Chúa khi không đáp lại điều Chúa hằng ước mong nơi con từ muôn đời!”, Amen.
Lm. Minh Anh, TGP. Huế