Thứ Sáu Tuần 7 Phục Sinh – Năm A: Không thuộc đất, nhưng thuộc trời

16/05/2026

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan 16,23b-28

23b Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Thật, Thầy bảo thật anh em: anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy. 24 Cho đến nay, anh em đã chẳng xin gì nhân danh Thầy. Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn.

25 “Thầy đã dùng dụ ngôn mà nói những điều ấy với anh em. Sẽ đến giờ Thầy không còn dùng dụ ngôn mà nói với anh em nữa, nhưng Thầy sẽ nói rõ cho anh em về Chúa Cha, không còn úp mở. 26 Ngày ấy, anh em sẽ nhân danh Thầy mà xin, và Thầy không nói với anh em là Thầy sẽ cầu xin Chúa Cha cho anh em. 27 Thật vậy, chính Chúa Cha yêu mến anh em, vì anh em đã yêu mến Thầy, và tin rằng Thầy từ Thiên Chúa mà đến. 28 Thầy từ Chúa Cha mà đến và Thầy đã đến thế gian. Nay Thầy lại bỏ thế gian mà đến cùng Chúa Cha.”

“Chúa Cha yêu mến anh em, vì anh em đã yêu mến Thầy!”.

“Hãy nhắm tới trời cao, và cả đất thấp sẽ được ban thêm; nhưng nếu chỉ nhắm tới đất thấp, con người sẽ đánh mất cả hai!” – C. S. Lewis.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay giục giã chúng ta nhắm tới trời cao; đồng thời, mặc khải một sự thật đảo lộn mọi thước đo: trong Chúa Giêsu, chúng ta ‘không thuộc đất, nhưng thuộc trời’.

Với Gioan, cứu độ không chỉ là được tha thứ, nhưng là được đón nhận vào chính sự sống của Thiên Chúa. Vì thế, con người có thể sống giữa thế gian mà không còn hoàn toàn “ek tou kosmou” – thuộc về thế gian. Có lẽ, con người sẽ đau khổ nhất khi không còn biết linh hồn mình thuộc về ai. “Chúa Cha yêu mến anh em” không đơn thuần là một cảm xúc, nhưng là một mặc khải về căn tính: trong Đức Kitô, con người được dự phần vào tương quan yêu thương thiên linh, để từ đó, sống giữa đất thấp mà vẫn mang một quê hương trời cao. “Được cuốn vào mạng lưới yêu thương ấy, chúng ta được dự phần vào chính sự sống của Thiên Chúa Ba Ngôi!” – Henri de Lubac.

“Thuộc trời” không kéo con người ra khỏi thế gian, nhưng làm họ sống giữa nó theo một cách khác. Họ làm việc, yêu thương, xây dựng và đau khổ như mọi người; nhưng không còn lấy những gì chóng qua làm nền tảng tối hậu cho đời mình. Sống khác biệt chính là cách Kitô hữu thuộc về trời cao. Vì thế, có thể sống giữa một thế giới đầy bất an, Kitô hữu không tuyệt vọng; sống giữa những hấp dẫn của quyền lực hay danh vọng, họ không để mình bị nuốt chửng. Từ chối tầm thường là một hình thái của tôn thờ. Bởi họ biết, quê hương sâu xa nhất của mình ‘không thuộc đất, nhưng thuộc trời’. Vì sau cùng, tự do nhất là khi không còn gì để mất cho thế gian!

Sự thật ấy kéo họ lại gần nhau. Apollô, dù thông thạo Kinh Thánh, vẫn cần Aquila và Priscilla để hiểu con đường Đức Kitô cách đầy đủ – bài đọc một. Trong Hội Thánh sơ khai, không ai tự đủ; mỗi người vừa cho vừa nhận. Chính trong sự bổ trợ ấy, Hội Thánh trở thành dấu chỉ của một nhân loại mới, nơi con người không còn sống theo logic hơn thua của “thế gian”, nhưng theo logic hiệp thông của những người con Chúa. Để từ đó, mọi người nhận ra: “Thiên Chúa là Vua toàn cõi địa cầu!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

Đức Kitô chính là nơi căn tính “thuộc trời” ấy được tỏ lộ trọn vẹn nhất. Sống giữa thế gian, nhưng Ngài không để thế gian định nghĩa. Nơi Ngài – niềm vui, nước mắt, tình bạn, phản bội và cái chết – mọi sự luôn quy hướng về Cha. Vì thế, thuộc về trời không có nghĩa là chúng ta khước từ trần thế, nhưng là sống giữa trần thế với một tự do nội tâm mà thế gian không thể ban cũng không thể lấy. Đất thấp chỉ giữ được bàn chân, không giữ được linh hồn. “Toàn bộ cuộc sống Kitô hữu xoay quanh mầu nhiệm Ba Ngôi! Vậy hãy giữ đời mình ở ‘một cung bậc và một cung điệu tầm cao’, xứng với phẩm giá của những con người ‘không thuộc đất, nhưng thuộc trời!’” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, giữa bao điều hơn thua chóng qua của đất, cho con biết sống xứng với quê hương vĩnh cửu mà Chúa đã đặt vào linh hồn con!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế