Thứ Tư Tuần 4 Phục Sinh – Năm A: Khi ánh sáng gọi
29/04/2026Đức tin là ngọn đèn soi bước trong đêm; dẫu không xua tan mọi bóng tối. Lời Chúa hôm nay mặc khải Chúa Giêsu là ánh sáng; và không ai ở lại trong bóng tối ‘khi ánh sáng gọi’…
Đức tin là ngọn đèn soi bước trong đêm; dẫu không xua tan mọi bóng tối. Lời Chúa hôm nay mặc khải Chúa Giêsu là ánh sáng; và không ai ở lại trong bóng tối ‘khi ánh sáng gọi’…
Sự sống Mục Tử Nhân Lành ban thật dồi dào, nhưng không phải chiên nào cũng sống; Lời Chúa hôm nay mở ra một sự sống đòi được lớn lên đến tầm mức của Thiên Chúa. Và chính ở đó, lộ ra một nghịch lý: ‘sống, mà chưa sống’.
“Vài con bệnh, nó sẽ đi theo bất cứ ai!”. Lời Chúa hôm nay không hỏi chúng ta nghe gì, nhưng hỏi: Con khoẻ không? Vì có những lúc, chính nơi thân thuộc nhất, lại xảy ra ‘tiếng quen – lòng lạ’.
Chúa Giêsu không chỉ chỉ ra một lối vào, nhưng nhận mình là cửa
Tìm gặp Thiên Chúa trong mọi sự!” – Ignatiô Loyola.
Điều đã được mặc khải nơi Phaolô, nay được ban cho mọi tín hữu: không còn đứng ngoài, nhưng ở trong Ngài, và để Ngài ở trong mỗi người.
“Vinh quang của Thiên Chúa là con người được sống!” – Irênê.
Nghịch lý thay, Đấng lấp đầy mọi sự lại muốn được “lấp đầy” bởi tình yêu của con người; không phải vì Ngài thiếu, nhưng vì Ngài yêu.
“Càng có Thiên Chúa, con người càng khao khát Ngài!” – Jonathan Edwards.
Nơi Đức Kitô, cơn đói đạt đến chiều sâu cuối cùng: Ngài đói Chúa Cha và được no thoả trong Cha; cũng chính vì thế, Ngài mang lấy cơn đói của Cha – đói các linh hồn. “Ngài khao khát!” – Mẹ Têrêxa.